Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Sách, Xem - Nghe - Đọc

Comic | Vivi núi Vosges

« Một câu chuyện thật của sự thật về Vivi trên dãy Vosges – đứa trẻ hoang dã không muốn mặc quần. » Sách hợp tác giữa Aurélia Aurita và Frederic Boilet – hai họa sỹ kiêm tác giả.

Album này K. rất thích, vì không cần biết tiếng Pháp đọc vẫn thấy hay. Thực ra đây là một cuốn truyện không lời dài 90 trang.

Sách kể về một cô bé tóc xanh lớn lên hết sức hạnh phúc trong thiên đường của mình trên dãy Vosges, không hề biết đến sự tồn tại của thế giới loài người dưới chân núi.

Một ngày nọ, cô bé bị toán thợ săn bắt gặp đem ra khỏi rừng rồi được một bà mẹ mang về nuôi. Được đặt tên Victorine nhưng nó cố lắm cũng chỉ kêu được mấy tiếng vi… vi…vi… Vì thế, mẹ gọi nó thân mật là Vivi.

Vivi có một cái quần lót len huyền thoại do mẹ đan cho nhưng nhất quyết không chịu mặc, thà chết đói cũng không mặc. Nó chỉ thay đổi thái độ khi thấy mẹ suy sụp vì tuyệt vọng.

Sách dán mác 12- vì chứa một số hình ảnh « có thể làm tổn thương sự nhạy cảm của người lớn », khuyến cáo một cách hài hước “phụ huynh chỉ nên đọc khi có các bạn nhỏ kèm bên”, có lẽ là do những cảnh Vivi đánh lộn và bị lột quần hội đồng giữa sân trường. Bị trêu chọc, Vivi cóc thèm đòi lại quần nữa, cởi hết cả váy áo giày dép ra, cứ để vậy tiến tới nhìn chăm chăm về khu rừng xa xa sau song sắt cổng trường. Ông thầy ngán ngẩm rút chìa khóa mở cổng. Chỉ chờ có thế, Vivi lao vút trở về thiên đường của mình.

 

Trong truyện có chi tiết một cậu bạn mặt đỏ, ban đầu tưởng thích Vivi, sau mới biết có lẽ là thích cái quần len của Vivi hơn. Khi Vivi đi rồi, đám đông bắt nạt cũng đã giải tán, cậu chàng bèn len lén lượm cái quần còn lại trên sân trường đem về nhà mặc vô, tự ngắm nghía trước gương cười mãn nguyện.

Lúc mới đọc lần đầu, tôi bị bệnh nghề nghiệp, ngất ngây trước kỹ thuật kể chuyện bằng hình xuất sắc của sách nên chẳng còn tâm trí mà hiểu ra dụng ý của chi tiết lấy quần chip bạn nữ về mặc kia. Những nhát cọ mô tả chuyển động và tốc độ rất tài tình làm Vivi trở nên sống động trên trang giấy hơn bao giờ hết. Thủ pháp dùng màu sắc để phân biệt giữa hai thế giới cũng làm tôi thích thú.  Những gì Vivi biết và định vị được như thiên nhiên, muôn thú, cây cỏ … được tô các màu tươi sáng. Còn lại những điều xa lạ với Vivi như quần lót, thợ săn, người mẹ, nhà cửa, trường lớp, bạn học … thì để trắng không tô. Vivi nghe không hiểu tiếng người nên âm thanh cũng được diễn tả thành những tạp âm loằng ngoằng rằn rện. Tôi quá hoa mắt về phần kỹ xảo nhà nghề mà đơ luôn trước ẩn ý của tình tiết.

Quay qua hỏi K. thì bản nói thông điệp ở đây là hãy tôn trọng sự khác biệt và xem xét lại mọi định kiến về cái gọi là văn minh – hoang dã cũng như những quy ước biểu hiện giới. Như Vivi là con gái mà không thích mặc đồ vì nó làm Vivi cảm thấy vướng víu khó bay nhảy, còn cậu kia là con trai nhưng lại thích cái kiểu quần đó.

Tôi nghĩ là K. có lý. Nhưng vẫn thắc mắc sao cậu kia không mua quần mới, lại đi trộm cái quần Vivi đã mặc rồi. Thấy ghê ghê ! Ờ, nhưng mà trẻ con chắc tụi nó không care chuyện đó. =))

Dù sao đi nữa, tôi cảm thấy đây là cuốn sách về cá tính, sự tự do và một ít mâu thuẫn xã hội. Ít thôi nhưng đã không giải quyết được. Các tác giả họa nên một Vivi trong trẻo và đáng yêu nhưng không vẽ ra sự lạc quan thơ ngây hường phấn. Người lớn đọc cũng không thấy câu chuyện trôi tuột đi giản đơn như vài giây phút thư giãn cầm lên cuốn truyện trẻ con.

Cuối truyện là bức tranh Vivi ngồi ngắm hoàng hôn rực lửa đang buông xuống ngôi làng dưới chân núi, miệng ngắc ngứ vài âm thanh đã học được trong thời gian ở trường. Tôi nhìn cảnh đó cứ thấy man mác làm sao.

 

1 Comment

  1. Bà Tám

    July 13, 2016 at 9:58 am

    Cuốn sách có vẻ hấp dẫn đó cháu.

Leave a Reply