Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Châu Âu, Ý

Venezia của Casanova

Tôi nhớ mình đã từng áy náy thế nào vì quyết định cúp cua ba ngày để đi Ý. Lúc ấy năm học ở Bruxelles mới bắt đầu được một tuần, năm đầu tiên của tôi ở một đại học Pháp ngữ.

Sau đó thì nỗi lo âu bài vở đã rơi xuống nước, mất hút trong sóng biển Adriatic, khi chiếc waterbus dập dềnh tiến vào Venezia – một nồi lẩu năm tháng, trong đó khái niệm về thời đại trở nên nhạt nhòa vì các ảnh tượng cũ mới không ngừng trộn lẫn vào nhau. Loại quang cảnh có thể đẩy nhận thức tôi vào một miền miên man hư ảo, tương tự cảm giác mà âm nhạc của Enya mang lại.

Có nhiều thứ đặc biệt có và không có ở Venezia.

Dinh thự bằng cẩm thạch, đường phố tíu xíu, cầu điệu đàng, kênh đỏm dáng, gondola lả lướt, đồ thủy tinh lấp lánh, mặt nạ carnival diêm dúa huyền bí … là những thứ đã làm Venezia vang danh thế giới.

Không có xe hơi, tuyệt nhiên không. Không thấy những công chức hối hả tất bật, những học sinh sinh viên ôm cặp sách nhởn nhơ, những bà mẹ đẩy xe nôi cùng con sưởi nắng, những chợ rau củ thịt cá tươi … Rất nhiều khách du lịch nhưng rất ít các cư dân thật sự.

Không có bầu không khí của những sinh hoạt thường nhật.

Tất cả sự có mặt và vắng bóng đó làm nên đặc tính của một hội chợ, một bữa tiệc, một sân khấu hơn là một thành phố đang còn sống. Đến cả tấm pano quảng cáo cũng không thật, cô nàng trên đó trông như một nữ bá tước nhợt nhạt thời Venezia còn là một quốc gia cộng hòa độc lập chứ không phải một siêu mẫu sống ở thế kỷ hai mươi mốt. Giữa khung cảnh ấy, người ta có quyền mơ mình là một phần của vũ hội hóa trang bất tận, nơi cầm chắc hậu quả là để cho lòng mình đi lạc, tỷ như anh chàng trong bài hát Stupid mistake của Gareth Gates thời còn tóc vuốt múi chôm chôm.

Phim ảnh, clip nhạc lấy bối cảnh Venezia thì nhiều. Danh nhân xứ này phải nhắc đến trước tiên là Marco Polo – nhà thám hiểm đã được lấy tên đặt cho sân bay của thành phố. Nhưng một tính cách Venezia tiêu biểu trong lòng tôi thì nhất định không ai thích hợp hơn Casanova – tay sát gái hào hoa của điện ảnh lẫn truyền hình mà cũng là một tác giả có thật ở Venezia vào thế kỷ mười tám, thời kỳ cực thịnh của quần đảo này. Lúc đó Venezia được xem như thủ đô giải trí của châu Âu, là điểm đến vui vẻ của những quý ông trẻ tuổi, đặc biệt là đàn ông Anh Quốc. Sòng bài, carnival xa hoa và các cô gái giang hồ xinh đẹp là những thứ được cho phép phát triển mạnh mẽ để thu hút du lịch, dù rằng khi ấy chính quyền thành phố vẫn còn rất bảo thủ về chính trị và tôn giáo.

Bây giờ thì các cô gái đến Venezia cũng nhiều như các chàng trai. Venezia vẫn được coi là thành phố của sự lãng mạn, nhưng theo một nghĩa khác với thời đó. Thực tình tôi thấy cũng không khác lắm. Ngày nay, một phụ nữ cũng có thể đóng vai Casanova.

Đêm cuối cùng ở Venezia của tôi trôi qua trên đảo Lido, khu vực diễn ra liên hoan phim Venice hàng năm. Số tiền còn lại gần như cạn sạch cho một bữa tối gồm vang trắng, pizza nấm, cơm hải sản nấu phô mai và vẹm hấp rượu trong một nhà hàng ngoài trời. Không khí biển gần kề cùng những tàng cây lá kim cứng cáp duyên dáng đã lấn áp sự quấy nhiễu khó chịu của bọn muỗi ẩn nấp trong các chậu ôliu chờ đêm xuống mới chui ra săn người. Khung cảnh trở nên hoàn hảo khi có tiếng guitar mạnh mẽ quyến rũ cất lên bên vòm cổng uốn bằng những thân leo. “Chẳng có lý do nào đến với tôi. Và cơn mưa đang trút xuống. Không có lý do nào …” Bài ‘74 – ’75 của The Connels đây mà. Bản cover hay nhất tôi từng được nghe. Hoặc giả tất cả chỉ là hiệu ứng do mấy ly rượu trắng mang lại. May mà trong túi còn một đồng hai euro để thả vào chiếc nón của chàng ca sỹ. Vâng, chẳng có lý do nào. Vì bạn đang ở Venezia của Casanova.

 Nhân chuyến đi Venezia tháng 9 – 2014.


  • Bài viết đã được in trong quyển “Những chàng trai từ vùng đất trùm khăn”, NXB Kim Đồng xuất bản năm 2017 – Sách do Miomie viết và vẽ minh hoạ.
  • Link đến tranh vẽ liên quan: Mặt nạ nào cho Casanova?

1 Comment

  1. Bóng ma trong nhà hát ở Las Vegas – Miomie

    April 27, 2020 at 12:08 am

    […] (*) Bạn có thể xem thêm về chuyến đi này ở  Venezia của Casanova […]

Leave a Reply