Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Nơi bốn mùa đi qua

Mỗi khi nghĩ về thời trung học, tôi không thể tránh khỏi ý nghĩ mãn nguyện pha lẫn chút tự hào: mình đã có tất cả trong khoảng thời gian ấy!

Trong ký ức của tôi, trường cấp ba Lương Thế Vinh giống như một ngôi nhà lớn xinh đẹp, nơi bốn mùa tuần hành qua hành lang trắng sáng trải dài, len lỏi giữa các hàng cây rồi gói gém những kỷ niệm của tôi và đám bạn trong những vạt nắng mưa của nó.

Thời tôi còn học, trường nằm trên một khu đất cao, riêng biệt với khu dân cư. Một không gian đủ tách biệt và yên tĩnh cho những suy tư tuổi chưa kịp lớn.

Mùa thu tháng chín, sân trường sặc sỡ bóng bay ngày khai giảng. Thường thì buổi lễ sẽ kết thúc khi nắng đã lên chói chang và hình ảnh những chùm bong bóng chỉ còn là cái chấm bé xíu trên nền trời mênh mông thăm thẳm. Tôi đã bắt đầu năm học lớp mười của mình trong khung cảnh đó, với một tâm trạng háo hức xen lẫn chút âu lo, về bài vở và các kỳ thi quanh năm, về tương lai chưa hình dung được của chính mình. Nhưng rồi, khi năm học thật sự đi qua dòng chảy thời gian, những băn khoăn ấy cũng dần trôi theo đâu mất. Vì tôi nhận ra mình không hề đơn độc dẫu từ nay phải sống xa nhà. Và vì trường tôi đẹp quá !

Mùa đông, thích nhất là lên trường vào buổi sáng sớm se lạnh. Tôi khám phá ra điều này vào một ngày tháng mười một, bởi sự cố đi học sớm quá mức. Gần tới trường, sau khi phát hiện mình đã xem nhầm đồng hồ, tôi tha thẩn đạp xe chậm lại, lơ đãng nhìn những hàng quán cửa đóng im lìm hai bên đường. Rồi bỗng dưng, khi mắt ngó lại về phía trước, tôi chợt ngỡ ngàng. Là ngôi trường của tôi, thấp thoáng sau làn sương mù đầu dốc, bồng bềnh như đang ở trong một đám mây …

Tôi rón rén vào trường. Thấy mình như đang ở giữa một giấc mơ lạ lùng. Tán cây bàng ve vẩy những chiếc lá đỏ, nổi bật giữa bầu trời tháng mười một trắng sáng dịu dàng. Những trái điệp đen treo mình lơ lửng giữa vòm lá tĩnh lặng tựa như những nốt nhạc đang nhảy múa. Hành lang trắng hiền quen thuộc bỗng trở nên chênh vênh như một dải lụa vắt vẻo băng qua sân trường. Chưa bao giờ tôi bắt gặp trường học quen thuộc của mình trong dáng vẻ vừa huyền ảo vừa thanh tịnh ấy. Hình ảnh của ngôi trường buổi sớm mai mùa đông đó cứ ám ảnh tôi mãi suốt những tuần sau đó.

Rồi đến mùa xuân. Trước kỳ nghỉ về quê ăn tết sẽ có một dịp cắm trại mà khó có LTVer nào quên được. Chúng tôi dựng lều quanh sân bóng đá rồi hì hụi trang trí bằng đủ thứ hoa lá mai đào, câu đối lẫn cây nêu. Buổi tổi thì ngồi bên nhau quanh đống lửa, ăn uống, nhảy múa, chọc ghẹo, tấu hài. Một ai đó gom cành khuynh diệp khô bỏ vào lửa. Nhựa cây bị đốt cháy tỏa ra mùi tinh dầu dễ chịu, lan đi cùng ánh lửa bập bùng, hòa lẫn vào bầu không khí trại đêm đầy phấn khích. Chúng tôi cùng hét thật to tên của các thành viên trong lớp rồi sau đó lần lượt từng đứa nhảy qua đống lửa sắp tàn mà chẳng cần một lý do nào. Sau này, khi xem lại những tấm hình chụp hôm ấy, tụi lớp vẫn còn hỏi nhau: tại sao lúc đó bọn mình lại làm cái trò này vậy? Chẳng đứa nào biết hết. Cứ nhảy là nhảy thế thôi.

Cuối cùng, mùa hạ ập đến với bao nỗi niềm. Đây cũng là khoảng thời gian tôi thích nhất trong năm. Thời khóa biểu sau kỳ thi bỗng trở nên nhẹ bẫng. Những buổi học kết thúc sớm đó, tôi không vội về ký túc xá, thay vào đấy là khoảng thời gian lân la ở thư viện trường – khối kiến trúc be bé khiêm tốn nằm nép riêng trong một khoảnh sân nhỏ, bốn mùa xôn xao bởi cây lá ngoài cửa sổ. Tôi thích nơi này cực kỳ. Những ngày chớm hè, cây bò cạp nước trước hành lang trổ hoa vàng rực rỡ, cảnh tượng xinh đẹp như trong chuyện thần tiên. Sắc vàng dịu mát nhưng rất đỗi huy hoàng ấy thắp sáng một góc trường, níu kéo cả những bước chân hiếu động nhất. Tôi mê lật sách cạnh những ô cửa thư viện. Lúc thì ngồi ở cửa sổ mặt tiền, nơi có cây hoa vàng và một hòn non bộ be bé, xung quanh lượn lờ cá chép. Lúc thì ngồi ở cửa sổ mở ra khu sân thể thao phía sau, nơi các bạn của tôi đang chơi bóng, thỉnh thoảng lại chạy tới, thò đầu qua chấn song để mang đến cho tôi một tin tức buồn cười vẩn vơ nào đó.

Khoảng thời gian sắp vào hè cũng là lúc hay có những cơn mưa ngắn, bất chợt đến và cũng rất nhanh đi. Sau mưa, mọi thứ đều trong trẻo, xanh mướt tinh khôi. Mùi đất ẩm và lá cây ngai ngái hướng ánh nhìn của chúng tôi về phía dưới gốc cây hoa vàng ; trên bãi cỏ còn đẫm nước là những vạt chua me đất xinh xắn trông rất giống cỏ ba lá. Bạn nói rằng nếu đưa chúng lên mũi ngửi, sẽ có mùi nước chanh, còn nếu há miệng cắn thử, sẽ thấy vị canh chua. Nhưng mà, khi chơi dưới gốc cây bò cạp nước thì phải để ý coi chừng dẫm phải mấy con sâu. Cái cây này rất thích nuôi sâu. Sau mỗi cơn mưa trời mát mẻ nên bọn chúng sẽ chui ra đi dạo. Lổm ngổm lăng xăng. Béo ú và nhiều vô kể !

Thế đó, những ngày cuối trung học của tôi đã đi qua dưới mái ngói thư viện có cây hoa vàng, có hương vị của lá me đất và có cả những con sâu.

Trong suốt nhiều năm sau, kể từ khi ra trường, tôi đã gặp thêm bao nhiêu cây bò cạp nước trổ hoa vàng ở khắp các nơi, nhưng không có cái cây nào tôi thấy đẹp mỹ miều được như cái cây ở Lương Thế Vinh năm ấy. Cũng không có hành lang, sân bóng hay buổi lửa trại nào ghi dấu ấn được như ở những năm tháng ấy. Trường tôi bây giờ đã được thay thế bằng một kiến trúc hoàn toàn mới. Sẽ không bao giờ tôi có thể thấy lại ngôi nhà bốn mùa hoa lá thời đó nữa. Dù vậy, tôi luôn có cảm tưởng rằng chẳng có thời gian nào có thể làm mờ hình ảnh của trường trong ký ức của mình được. Những kỷ niệm luôn tồn tại trong tâm trí tôi như từng chiếc gương nhỏ. Chúng sẽ mãi tươi sáng như đôi mắt của các bạn tôi năm nào, để mỗi khi soi vào đó, tôi lại được thấy mình thuở ấu thơ.

Bruxelles, tháng 9, 2014.

4

150624_084918__mg_3275

Thư mời của buổi lễ. Tôi là người đã vẽ bức tranh in trên đó. Lần ấy tôi không về dự được. Một em khóa dưới chưa từng gặp mặt đã chụp những tấm hình này rồi gửi cho tôi. Tình đồng môn thật đẹp. Duyên học chung trường, với tôi, cũng là duyên đẹp lạ lùng.

150624_085739__mg_3293

Ảnh chụp hành lang trường (kiến trúc cũ, thời tôi còn học) và bài viết này trên Kỷ yếu 20 năm.

 

Leave a Reply