Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Sách, Xem - Nghe - Đọc

Never let me go và Terre des hommes // Kazuo Ishiguro và Antoine de Saint-exupéry

Trước 2017 tôi quả thực không biết Kazuo Ishiguro là ai. Một đôi lần đã mở Never let me go xem thử nhưng đều không theo dõi được quá mười phút. Dàn diễn viên toàn những ngôi sao lấp lánh cũng không làm bừng sáng được những gam màu u tối của bộ phim có phần mở đầu kỳ quái ảm đạm. Mãi gần đây nhờ nghe tin tác giả câu chuyện gốc được trao giải Nobel mới có động lực xem một lần hoàn chỉnh. Điều làm tôi cực kỳ thích thú ở đây là ý tưởng “dùng nghệ thuật để nhìn vào tâm hồn của con người”.

Hình như đây cũng là một quan điểm đã có từ rất lâu trong giới nghệ sỹ và những người yêu nghệ thuật. Chẳng qua là tôi gần như không có duyên tiếp cận được nhóm này mãi cho đến ba năm gần đây nên cảm thấy thật mới mẻ và ấn tượng. Lúc nghe Tommy nói lên điều đó tôi đã nghĩ “chà, nếu như vậy thì có lẽ Antoine de Saint-Exupéry là nhà văn có tâm hồn đẹp nhất”.

Thực ra thì ý nghĩ này xuất phát từ những âm vang còn vương vấn của cuốn Cõi người ta mới đọc trước đó không lâu. Và rồi tôi cũng nhớ lại rằng mình đã từng đọc một bài báo rất dài viết về mối tình của Exupéry với một quý cô mà sau này trở thành nguồn cảm hứng cho ông tạo nên hình ảnh đoá hồng kiêu kỳ trong Hoàng tử bé. Chàng trai Antoine đã bật khóc trước người tình vì tự ti rằng mình chẳng được đẹp trai. “Em không yêu tôi vì tôi xấu xí quá mà”. Anh chàng yếu đuối đó và người phi công mạnh mẽ với những suy tư cao đẹp trong Cõi người ta cũng có thể là một. Con người văn chương và con người đời thực tuy một mà hai.

Ngày mà tôi vỡ lẽ rằng sở thích viết lách là thứ đã có sẵn trong máu, bất kể việc tôi có ý thức được sự tồn tại của nó hay không, cũng là lúc một bí ẩn tồn tại nhiều năm được hé mở. Tôi bỗng hiểu ra tại sao mình lại bị ám ảnh bởi F. suốt hơn một thập kỷ. Thư F. viết đọc rất hay và anh làm thơ trong bí mật. Nhưng tất cả mọi người, kể cả tôi, chỉ nhìn thấy được ở F. hình ảnh một tiến sỹ toán học tận tuỵ và không gì khác. Anh đã chọn con đường vĩnh viễn chôn chặt con người văn chương của mình – phần bản thể mà con người đời thực của tôi, dù đã cố tìm kiếm, cũng không thấy được ở phiên bản đời thực của F. Con người văn chương của tôi yêu con người văn chương của F., riêng phần đó mà thôi. Trong các giấc mơ, F. giữ vị trí độc tôn mười mấy năm trời bởi anh là tâm hồn văn chương duy nhất mà tôi biết được trong suốt thời gian đó. Ở một diễn biến khác, tôi không hiểu mình có yêu K. hay không cũng chỉ vì anh không đọc bất kỳ loại sách gì ngoài tài liệu chuyên môn cũng như không chơi một bộ môn nghệ thuật hay thể thao nào. Đã nhiều lần tôi tự hỏi trong đầu K, liệu có suy nghĩ nào khác ngoài chuyện công việc . Quả thực, trong mắt tôi, K. hoàn hảo như một con robot và anh tốt với tôi là vì một ai đó, có thể là chính anh hoặc không phải, vào một lúc nào đó đã lập chương trình rằng anh sẽ ở bên cạnh chăm sóc tôi chu đáo. Thế là, phần mềm cứ vậy mà hoạt động thôi.

Người nhân bản có tâm hồn hay không?

Nếu thượng đế tồn tại thì chẳng phải tất cả các tâm hồn cũng đều được lập trình sẵn? Xưa nay tôi vẫn nghĩ K. vốn là một vật phẩm được gửi từ trời cao.

Câu kết thúc của Terre des hommes cũng là một dòng nhắc đến con người và tâm hồn.

“Seul l’Esprit, s’il souffle sur la glaise, peut créer l’Homme.”

7 Comments

  1. norah

    January 7, 2018 at 7:09 am

    viết hay quá em. St Ex a chỉ đọc được Petit Prince thôi, còn mấy cuốn khác, anh cố lắm mà không hiểu được. Văn của ông thơ quá, anh không bay theo được 🙁

    1. Miomie

      January 9, 2018 at 2:56 pm

      Dạ với em thì Cõi người ta dễ đọc hơn Hoàng tử bé đó anh. Có lẽ do do e đọc Petit Prince khi ko còn bé nữa :). Cuốn Terre des hommes này giống như một tập tản văn/ nhật ký hành trình của một người phi công vậy. Sách bắt đầu ở thời điểm tác giả hoàn tất chương trình tập sự và chính thức nhận chuyến bay đầu tiên.

      1. norah

        January 11, 2018 at 1:04 am

        hì, anh cũng đọc PP khi lớn rồi 🙂 Sau khi đọc bài của em, anh lấy Vol de nuit xuống đọc lại, lần này đọc song song 2 bản fr vn luôn, nhưng hem có vào. Hnay sẽ đọc lại Terres des hommes 🙂

      2. nguyenhueporteetroite

        January 11, 2018 at 3:01 am

        Cô mê Terre des hommes như mê Petit prince khi bằng tuổi Miomie. Đến bây gìơ vẫn nghĩ đến 2 cuốn sách này với thương mến. Vol de nuit thì có lẽ một người phi công bay đêm sẽ cảm nhận được hết cái nên thơ. Nora chắc appreciate cuốn sách hơn ai hết .
        Có một câu trong Terre des hommes:
        “Moi aussi, j’étais comme du sable, et tout, en moi, s’est effacé.”

  2. Bà Tám

    January 8, 2018 at 12:58 am

    Cháu là nhà văn cũng tài như cháu là họa sĩ. Cô phục lắm.

    1. Miomie

      January 9, 2018 at 2:58 pm

      Dạ cháu cảm ơn cô đã luôn khen ngợi, động viên.

  3. Đoàn Minh Hằng

    January 11, 2018 at 7:35 am

    Chị cũng đã xem Never let me go và đọc Terres des Hommes và có suy nghĩ giống em. Đây cũng là tác phẩm của các nhà văn chị yêu thích. Chị rất thích những gì em viết.

Leave a Reply