Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Ngôi nhà chân gà

Tính từ hồi bắt đầu cuộc đời trọ học của mình, tôi đã chuyển nhà chín lần qua bốn thành phố, hai ở Việt Nam và hai ở Bỉ. Chỗ lâu nhất ở được ba năm và chỗ ngắn nhất là một tháng rưỡi.

Ngôi nhà đầu tiên không có ba mẹ mà tôi dọn đến là của một người bác. Nhớ nhất ở đó là được ngủ trên một cái giường nhỏ nhưng có nệm lò xo rất dày, là chiếc giường của chị họ trước khi có gia đình riêng. Ngôi nhà thứ hai là kí túc xá trường trung học, nơi tôi học cách chung sống với các bạn bè trạc tuổi mình. Rồi đến giai đoạn lần lượt đổi qua năm chỗ trọ ở Sài Gòn, thành phố trẻ trung phóng khoáng lúc nào cũng sục sôi như một nồi lẩu. Tiếp theo là Leuven cổ kính, và bây giờ thì đang sống ở Bruxelles chộn rộn đủ sắc dân.

Qua những lần chuyển nhà, tần suất về thăm quê từ từ giãn ra theo thời gian. Ban đầu là mỗi tuần, mỗi hai – ba tuần, mỗi tháng. Rồi một bước nhảy lên hẳn gần bốn năm.

Nhớ một Tết nọ, khi thấy lại Sài Gòn sau đợt nghỉ dài, tôi nhận ra mình hân hoan mừng rỡ như một con thuyền được thả về dòng sông, như thể được về nhà. Nhưng rõ ràng, tôi không sở hữu một căn nhà theo nghĩa đen nào ở đấy. Nếu nói rằng nhà là không gian làm mình thoải mái nhất, thì với tôi đó không phải là nơi có chiếc giường. Các chỗ trọ ở Sài Gòn rất nóng bức và chật chội, tôi trải chiếu nằm dưới sàn cho mát, ban ngày cuộn lại cất đi để tận dụng diện tích chứ đâu có cái giường êm ái nào. Cùng dạo đó, tôi có dịp thăm thú nhiều địa danh khắp đất nước. Cuộc sống làm tôi choáng ngợp. Tôi đi đâu cũng thấy mê say. Đi đâu cũng thấy mình thuộc về. Từ năm mười lăm tuổi lần đầu tiên mang chiếc rương ra khỏi nhà, cảm giác vẫn tươi mới như vậy.

Thoạt đầu tôi có hơi ngạc nhiên vì những xúc cảm đó. Bởi hơn ai hết tôi biết mình thuộc mẫu người không thích di chuyển. Mỗi dịp cuối tuần lễ tết chỉ mong có thể dùng thời gian trống để đọc một quyển sách, xem vài bộ phim. Tôi chỉ khởi hành khi việc đó thực sự cần thiết.

                                                                                                *

Rồi tôi đến Bỉ, sống thời gian tương đối dài ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Một người bạn hỏi cảm thấy thế nào về điều đó, tôi đã thành thực là không khác lắm so với hồi còn ở trong nước.

Thì ra tôi yêu tất cả những nơi đã tới và đã rời đi, là vì di chuyển về mặt địa lí cũng là một cách để đến gần chính mình. Những nơi chốn và con người mới gặp gỡ cho tôi những câu trả lời về bao câu hỏi còn để ngỏ. Tôi sẽ không tìm thấy mình là ai nếu không có những chuyến đi ấy. Việc không có một chỗ ở cố định, cũng có nghĩa không thể luôn luôn mang theo những gì mình xem là “thân thuộc”, giúp tôi nhận ra điều gì mới thực sự là quan trọng nhất đối với bản thân, điều gì thực sự mang đến cảm giác an yên vững chãi “như ở nhà”.

Tôi nào có di chuyển gì đâu. Tôi thấy mình như một viên sỏi giữa lòng suối và thế giới không ngừng biến đổi ngoài kia là dòng nước cứ thế chảy qua mình từng giây từng phút. Không có giọt nước nào là giọt nước đã ở đó ngày hôm qua, thậm chí không có giọt nước nào có thể ngừng lại bên tôi dù chỉ phút giây. Một ngôi nhà đích thực chính là một lớp vỏ êm đềm chở che đểcó thể bình yên mà đón nhận tất cả những đổi thay luôn luôn không thể cưỡng lại đó”.

Ngôi nhà nằm trong trái tim và tư tưởng, là những gì mà tôi định nghĩa về bản thân, trước tiên là cho chính mình, sau đó là mong muốn thế giới bên ngoài cũng cảm nhận về mình giống như vậy. Vật dụng không thể thiếu được trong nhà tôi không phải chiếc giường, mà là một chiếc bút và ô cửa sổ.

Và bởi vì quyển sách gây ấn tượng nhất trong tôi cho đến lúc này vẫn là Tuyển truyện thần tiên chọn lọc, nên tôi sẽ mô tả rằng nhà của mình có chân như túp lều của Baba Yaga. Cái nhà nhỏ có thể xoay theo mọi hướng, mỗi khi chiếc chân gà lắc mình, tất cả những gì trong nhà đều không đổi. Điều khác đi chỉ là cảnh vật ngoài cửa sổ. Giống như ta vừa thay một bức tranh trên tường. Và tôi cần một cây bút để lưu lại điều đó.

cua so 1

View từ cửa sổ bếp trong căn hộ tôi thuê ở Bruxelles

cua so 2

Vẫn là view từ cửa sổ bếp

cua so 3

View từ cửa sổ lớp học ở St-Luc

2 Comments

  1. Bà Tám

    July 11, 2017 at 9:50 am

    “Tôi nào có di chuyển gì đâu. Tôi thấy mình như một viên sỏi giữa lòng suối và thế giới không ngừng biến đổi ngoài kia là dòng nước cứ thế chảy qua mình từng giây từng phút. Không có giọt nước nào là giọt nước đã ở đó ngày hôm qua, thậm chí không có giọt nước nào có thể ngừng lại bên tôi dù chỉ phút giây. Một ngôi nhà đích thực chính là một lớp vỏ êm đềm chở che đểcó thể bình yên mà đón nhận tất cả những đổi thay luôn luôn không thể cưỡng lại đó.”
    Đoạn văn này rất hay.

    1. Miomie

      July 14, 2017 at 7:36 pm

      Dạ cháu cảm ơn cô đã nói cho cháu biết, chứ thực sự khi viết cháu không biết chỗ nào mình viết được hơn chỗ nào.

Leave a Reply