Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Năm mới exotic 2

Exotic – tôi mới biết chữ này gần đây thôi, đến khi tới Bỉ mới biết. Từ ngữ hay được những người ở đây sử dụng để nói về những vật có nguồn gốc xuất xứ từ một nơi xa xôi, đặc biệt là các loại cỏ hoa, cây cối, động vật … Trong trí nhớ hình ảnh của tôi, từ này gắn liền với những cánh hoa hồi và hạt cà ri bắt gặp được trong một tiệm tạp phẩm châu Á chuyên về đồ khô gia vị. Lần đầu tiên tôi trông thấy chữ exotic là trên bảng hiệu của cửa hàng ấy. Cũng có lúc nó mang dáng hình của những bông sứ trắng, đóa râm bụt hay bụi thiên điểu với cánh hoa vút nhọn và tàu lá xanh óng ánh như trên những tấm ảnh quảng cáo cho các spa hay nơi nghỉ mát. Đó là những minh họa về từ exotic do các cư dân xứ lạnh tạo ra và tôi là người tiếp nhận khi đến sống ở vùng đất của họ. Với những người bản xứ Bỉ và châu Âu, nghĩa phổ biến của exotic đại diện cho một khu vườn nhiệt đới lạ lẫm, sắc thái mang ít nhiều sự khơi gợi về tính chất bí hiểm chưa được khám phá tỏ tường.

Vậy mà khi trông thấy mảnh sân nhà sau gần bốn năm xa cách, cảm giác đầu tiên vỡ ra trong lòng là từ ngữ đó, exotic. Nghĩa là xanh mướt, hình dạng uốn lượn đặc biệt. Có đẹp thật, nhưng trên tất cả là sự xa lạ, cảm giác như vừa đặt chiếc vali xuống một hòn đảo du lịch xa xôi nào đó nằm giữa Thái Bình Dương, chứ không phải là trở về nhà, nơi mình đã sinh ra và trải qua thời thơ ấu.

Thuở nhỏ, nhà tôi bé tí xíu, bao quanh là các khu vườn thật rộng, cả vườn nhà mình lẫn của hàng xóm. Nhà tôi với hai nhà kế bên không có hàng rào ngăn cách. Đó là thiên đường của tôi, những mảnh đất đen nâu xen lẫn lá cỏ, điểm xuyết vài chấm vàng cam hồng tím của hoa trái theo mùa. Trên đó còn có biết bao sinh vật lúc thì lặng lẽ cặm cụi, lúc ồn ào nhiễu sự di chuyển qua lại. Với tôi, những con kiến lửa trên cây khế nhà ông H. cũng quen thuộc như con sâu xanh mướt trên cây lài trâu trước sân nhà mình. Con rắn thẳng đuột một lần tình cờ trông thấy trên thân mãng cầu gai bên chú C. cũng khiêm tốn vô hại như bầy nòng nọc dưới rãnh nước nhà ngoại. Mấy con heo ham ăn của thím T. cũng thân thương như đám gà qué hư thân mất nết cứ làm bậy khắp nơi trên sàn nước sau nhà …

Rồi theo thời gian, những căn nhà to thêm, cao thêm còn cây cối, côn trùng, vật nuôi thời ấy lần lượt biến đi đâu mất. Những mảnh vườn được tỉa tót chăm chút nhiều hơn khi diện tích của chúng thu hẹp lại chỉ còn một góc nhỏ. Vườn mía rậm rạp phía sau nhà đã được thay bằng một khoảng trống chỉ vừa đủ để sắp lên đó những chậu kiểng đất nung san sát nhau. Mảnh sân trước được phủ cỏ mượt mà nhưng mấy cái cây trên đó tôi không biết tên. Sân nhà chú C. bây giờ cũng rất đẹp với những bông súng được trồng trong lu nước. Tôi đồ rằng chẳng có con rắn nào ẩn nấp được ở khu vườn đó. Con trai Thím T. không kế nghiệp nuôi heo của cha mẹ mà chuyển qua chăm sóc một bầy chim kiểng nhốt trong cả chục cái lồng to.

Gọi điện cho cậu bạn cùng về dịp tết thì nó bảo cũng đang cảm thấy hoang mang như tôi. Nhà bạn cũng sửa sang cơi nới nên nhìn lạ hoắc, y chang như đang ở khách sạn. Trong bốn năm chúng tôi ở Bỉ, cảnh vật xung quanh hầu như không thay đổi. Thời gian ở đó chỉ là những vòng lặp nhịp nhàng trên những vòm cây cứ hoa rộ, lá xanh, lá vàng rồi trơ trụi cành khô. Năm tiếp theo, mọi chuyện lại diễn ra hệt như vậy. Cây nào đứng ở đâu thì vẫn nằm im đó. Đường xá, nhà cửa và cả thời trang của những người đi trên phố cũng không thấy khác đi. Cogn ở đây, bốn năm dường như là bốn mươi năm vậy. Tất cả đều lao vùn vụt về phía trước.

Thật là trớ trêu khi ở đó, sự hiện diện của chúng tôi được gọi là exotic. Rồi khi trở về, hình ảnh nơi được gọi là “nhà” đối với mình cũng biến thành exotic nốt.

Nhưng mà, nhớ lại cho cặn kẽ thì tôi đã rời đi lâu lắm rồi, từ cấp ba đã lên tỉnh trọ học, sau đó là những ngày tháng ở Sài Gòn sôi động. Trong suốt khoảng thời gian xa cách ấy, có tâm trí nào dành cho những cái cây, con kiến, con gà, con sâu ở quê nữa đâu, dù thỉnh thoảng có ghé về chốc lát. Những gì lưu giữ trong ký ức là chuyện của tuổi thơ xa lắm. Chuyến bay hôm đó đáp xuống vào ban đêm. Do trời tối và mệt mỏi, hầu như không nhìn thấy phố phường trên chặng đường từ Sài Gòn về đến thị trấn, tâm lý của tôi đã không được chuẩn bị cho những đổi thay vốn diễn ra từng ngày trên mảnh đất này. Vì vậy, khi bắt gặp nó ở nhà mình, bất ngờ càng lớn.

Tết đi loanh quanh chúc tuổi bà con, thấy hóa cũng chưa có ai quên mình, dù nhiều năm chẳng trông thấy tôi được mấy lần. Đối với chòm xóm, tôi vẫn là con bé rụt rè ít nói thỉnh thoảng tha thẩn trong vườn nhà họ, như chưa hề có sự trưởng thành hay những thay đổi diễn ra bên trong nhận thức. Quan trọng nhất là về phần mình, tôi thấy cảnh vật có khác đi nhưng con người ở đây hình như vẫn vậy. Đối với những lưu luyến tuổi thơ của tôi thì đó là điều dễ chịu. Mười ngày sau thì nhà cửa và những khu vườn kiểu mới cũng dần trở nên quen thuộc. Nhưng đó cũng là lúc lại phải ra sân bay nữa rồi.

20170206-WP_20170206_007

Leave a Reply