Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Bỉ, Châu Âu

Mưa trên thành phố Leuven

Tản văn của tôi trên tuyển tập Áo Trắng chủ đề “Mong chờ một cơn mưa”, xuất bản tháng 7.2016.

Ban đầu tôi đặt tựa là Những ngày mưa xa, sau đó nhà văn Đoàn Thạch Biền đã biên tập thành tên như trên, tôi thấy cũng hay hay vì nghe đỡ sến hơn.

Một người bạn ở Sài Gòn đã chụp dùm bức ảnh có bình hoa cẩm chướng rất dễ thương này.

20160729-13775424_10205035690571896_3112474524641084659_n

Bản thân tôi trước giờ chưa bao giờ được cầm trên tay cuốn Áo Trắng nào có bài viết của mình, chỉ có bản PDF do bác Biền gửi qua email cho.

Mưa trên thành phố Leuven

Mưa trên thành phố Leuven

Trước lúc lên đường, tôi đã ra cửa hàng chọn một chiếc dù màu xanh lam với ý nghĩ vật thể hình nấm này sẽ trông hệt như một đám mây lướt đi trong mưa. Thế mà trong những giây phút cuối cùng, sau khi đã đặt ra để vào không biết bao nhiêu lần các thứ lỉnh kỉnh lửng lơ giữa hai lựa chọn « mang theo –  bỏlại», tôi đã lấy chiếc dù ra khỏi vali. Kết quả của hành động này là cảm giác hối hận ngay lập tức khi vừa đặt chân đến sân bay Bruxelles. Trời đang mưa, và những người bản xứ đầu tiên tôi gặp trên đất Bỉ nói rằng, ở cái xứ này, ngày nào trời cũng mưa !

Điểm cuối trong chuyến hành trình của tôi là Leuven – một thành phố nhỏ cổ kính thuộc vùng nói tiếng Hà Lan của Vương quốc Bỉ. Những ngày mới đến, sự thay đổi môi trường đột ngột làm tôi luôn ở trong trạng thái lâng lâng như vừa đi lạc vào một thế giới khác. Ở Sài Gòn – nơi tôi vừa rời khỏi – nhiệt độ đang là 35 độ C, còn nơi đây, chỉ 8 độ dù đã chớm vào hè. Tôi chưa kịp quên cái nóng vẫn bao ngày bủa vây khắp da thịt thì đã bị ném vào một bể đá lạnh trong suốt vô hình.

Mùa hạ ấy, trời Leuven mưa lắc rắc suốt ngày. Xung quanh tôi là cây lá xanh mướt lướt thướt, là hoa tú cầu rưng rưng phớt nhẹ sắc tím xanh, là những con đường lát đá quanh co vọng tiếng ngựa xe từ trăm năm xưa cũ. Những nhà thờ cổ uy nghiêm, trầm mặc, nằm rải rác khắp nơi nhưng cửa đóng im lìm, bao người lướt qua hằng ngày mà chẳng ai ghé mắt đến. Trước mặt tôi, chúng vừa toát lên vẻ tàn phai dâu bể vừa mang nét kiêu hãnh lừng lững của những nhân chứng thời gian bất tử. Khung cảnh huyền hoặc tựa như được nhúng chìm trong một bản thánh ca cổ điển.

Trái ngược với vẻ cổ kính của thành phố, những cư dân nơi đây rất mực trẻ trung. Đại học Leuven là ngôi ngôi trường đồ sộ và lâu đời nhất của Bỉ, cũng là đại học công giáo nhiều tuổi nhất còn tồn tại. Khu trung tâm nhỏ nhắn với đường kính chỉ tầm năm kilômét của thành phố luôn tràn ngập những người trẻ như một ngôi làng sinh viên. Cảnh tượng thường bắt gặp trên đường là những chiếc xe đạp thanh mảnh khỏe khoắn của các cô cậu tú lao vút đi trong màn mưa.

Tôi để ý không thấy có bạn nào mặc áo mưa như ở Việt Nam. Sau ở một thời gian mới biết nguyên do. Thứ nhất là vì các quốc gia có khí hậu ôn đới biển đặc trưng như Bỉ tuy rất nhiều mưa, nhưng chỉ nhẹ nhàng tựa nước mắt tháng bảy của nàng Chức chàng Ngưu chứ ít khi nào có mưa rào trút nước. Thứ đến là áo khoác của mọi người ở đây thường có lớp ngoài cùng được dệt bằng chất liệu không thấm nước, thuận tiên cho việc đi mưa đi tuyết.

Thế là, để hợp thời tiết và hợp mốt, cũng là để giữ cho mình không bị biến thành con cá cơm đông lạnh giữa trời âu, tôi nhanh chóng sắm cho mình một chiếc áo khoác chống nước có mũ trùm đầu. Vẫn chưa đủ, còn phải tậu gấp một cây dù, để giữ cho sách vở trong ba lô sau lưng được khô ráo. Có điều, thật khó tìm được một chiếc dù xanh biếc màu trời nhiệt đới ở vùng đất này – nơi mà mọi người vốn ưa chuộng những gam màu trầm như sắc đá của các tòa lâu đài cổ.

Đến năm thứ hai ở Bỉ, tôi rút ra kết luận thời tiết nơi này cũng đỏng đảnh chợt nắng chợt mưa hệt như Sài Gòn, khác mỗi điều mùa mưa ở Việt Nam chỉ kéo dài sáu tháng còn ở đây thì mưa giăng suốt bốn mùa.

Có những buổi sáng trúng ngày công đoàn giao thông vận tải tổ chức đình công tôi đành cuốc bộ suốt đường mưa sụt sùi đến trường. Vừa đặt được một chân vào đại sảnh khô ráo, chưa kịp nhẹ nhõm hớn hở thì ngoảnh lại sau lưng đã thấy nắng gió reo vui. Hoặc ngược lại là những buổi chiều hanh vàng mật ong, cây lá ngoài trời thi nhau vẫy gọi. Nhưng bạn chớ thấy thế mà chủ quan, có thể chỉ vài phút sau khi ban phát vạt nắng rực rỡ chan hòa đó bầu trời đã chuyển tông ủ ê xám xịt, mọng nước như sắp xập. Có lẽ vì ở đây nắng ấm hiếm hoi nên mọi người càng phát cuồng vì những lần xuất hiện chóng vánh của nắng!

Những lúc trống tiết, tôi hay ngồi gần một cửa sổ nào đó trong trường, vừa đọc sách vừa nhìn ra sân trường lác đác từng cụm sinh viên. Khoảng không gian xanh rộng ấy thường hút mắt tôi về đường chân trời – nơi hay có những tia sáng ánh tím hắt ra mỗi lần trời sắp mưa. Đầu tiên, vệt tím xuất hiện ngoài xa, bọn sinh viên đang tụ tập sẽ lục tục dời chỗ, một vài chiếc ô xòe ra. Sau đó nhanh thôi, những giọt mưa bắt đầu để lại các vệt long lanh trên cửa kính, tôi sẽ bấm nút play cho bài Norwegian wood vang lên trong tai nghe của mình. Không phải bản ghi âm kinh điển của The Beatles mà là bản hát lại với giọng nữ trong trẻo của Priscilla Ahn. Tiếng guitar lang tang chen giữa những tiếng rì rào của cơn mưa diễn ra cho tôi cảm giác mình đang nghe được âm thanh vọng lại từ lòng đại dương : tiếng hát của nàng tiên cá!

Đối với tôi, khúc nhạc khi mưa ấy giống như một con tàu đưa mình băng qua nửa vòng trái đất, ngược về khoảng thời gian một nghìn ngày trở về trước, lúc tôi vẫn còn đang ở Sài Gòn, ngồi trông ra cửa sổ có gió thổi mưa bay, trong tiếng hát của nàng tiên cá Priscilla đang ngân nga chính giai điệu này.

Một vài hình ảnh tôi chụp Katholieke Universiteit Leuven, ban biên tập đã lựa ra 2 hình để minh họa cho bài viết.

2 Comments

  1. Bà Tám

    July 31, 2016 at 7:01 am

    Thật là hay. Chỉ có cơn mưa mà viết được thành một bài văn, rất mơ mộng, dễ thương.

Leave a Reply