Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Art school

Địa ngục thì có gì vui ?

Tôi đang trong quá trình tạo ra một quyển sách tranh khởi đầu từ một chủ đề mà mình không bao giờ muốn đụng đến.

« Địa ngục ». Đề bài nhận được là vậy.

Chương trình học ở trường tôi đòi hỏi sinh viên ngành minh họa phải liên tục sáng tác ra những mẩu chuyện. Dù ngắn dù dài, dù đi kèm lời dẫn hay chỉ thuần hình ảnh, đó vẫn phải là một câu chuyện hoàn chỉnh. Có mở đầu, có phát triển, có nút thắt và có một kết cuộc. Việc đi tìm những câu chuyện luôn làm tôi cảm thấy thiếu hụt thời gian. Áp lực hoàn toàn không dễ chịu.

Tôi bắt đầu bằng những hình ảnh rời rạc tình cờ lướt qua tâm trí: một bông hồng, một cô gái, một con cá … Từ mỗi hình ảnh, tôi nghĩ ra những bối cảnh có thể vây quanh chúng. Có hàng trăm phương án để bắt đầu, từ mỗi mở đầu lại có hàng trăm phương án để tiến triển, và thường thì tôi không biết phải kết thúc hàng trăm câu chuyện đó như thế nào.

Phép màu dường như chỉ đến vào phút cuối. Một cái kết tạm-chấp-nhận-được sẽ hiện ra ở thời điểm vừa đủ để tôi có thể vẽ nó ra một cách nguệch ngoạc. Vừa đủ để các thầy cô giáo thở phào rằng cuối cùng con bé đã không thay đổi kịch bản nữa. Và đó là lúc mà mọi người, bao gồm cả tôi, hiểu ra tôi sẽ sống sót qua kỳ jury sắp tới.

Sau hơn hai năm thì tôi nhận ra rằng, ngay cả khi đề bài không yêu cầu phải tự nghĩ ra câu chuyện, rằng tôi có thể minh họa bất cứ một tác phẩm văn học đã có sẵn của ai đó mà mình thích, thì tôi vẫn chỉ muốn vẽ lại những câu chuyện của riêng tôi. Hành trình đi tìm một câu chuyện lôi cuốn hơn cả nỗi sợ hãi về deadline. Niềm phấn khích khi tìm được giết chết mọi động lực cầm bút lên minh họa cho các tác giả khác. Thầy cô giáo sau nhiều lần thót tim đã trở nên quen thuộc, thôi không còn lo lắng cho sự chết yểu của những đại diện ban đầu và sự bí hiểm của phiên bản cuối cùng sẽ được trình ra để chấm điểm nữa.

Quay trở về đề tài Địa ngục của năm nay. Tôi ghét chủ đề này, phải nói là như vậy. Giới nghệ sỹ trong các học viện phương Tây quá sung sướng, thừa mứa bình an đến mức phải tìm kiếm hứng thú trong những nỗi đau tưởng tượng. Tôi không sinh ra ở đây. Tôi lớn lên trong một môi trường mà sự bất công và bất hạnh bao quanh cuộc sống con người như không khí. Đâu cần phải nhắc với người ta về địa ngục nữa khi họ đã ở trong nó rồi.

Dù sao, tôi phải học xong và phải tốt nghiệp. Và tôi biết phen này mình cũng sẽ thay đổi kịch bản tám trăm lần, hệt như đã từng làm với tất cả các đề bài La vie en rose trước đây.

Tôi đã vẽ một vài phác thảo nhân vật. Hoàn toàn không chắc là những người phụ nữ lớn bé này có tồn tại được cho đến khi quyển sách trở thành bản in hay không.

img324

img325

img326

Với mỗi quyển sách tranh được thực hiện, tôi có một cuốn sổ riêng biệt để ghi chép lại những thử nghiệm và ý tưởng trong quá trình làm sách. Ba phác thảo này là ba trang trong quyển vở nháp dành cho đồ án Địa ngục. 

2 Comments

  1. norah

    September 15, 2017 at 7:02 am

    sáng đọc blog em, trưa đọc sách thấy câu chuyện về địa ngục, biết đâu giúp em có inspiration, đỡ vất vả hơn trong việc liên tục phải sáng tác ra chuyện, như e kể ở trên https://blogphicong.files.wordpress.com/2017/09/img_1514.jpg

    1. Miomie

      September 15, 2017 at 1:54 pm

      Dạ em đã đọc các trang sách anh gửi, rất có ý nghĩa ạ! Còn đồ án địa ngục này thì cách đây mấy tháng rồi, giờ e đã hoàn thành và tốt nghiệp. Dù sao cũng cảm ơn anh a. ^^

Leave a Reply to Miomie Cancel reply