Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Đi giữa nhân gian

Cái Tết đầu tiên khi công khai tình trạng “đã có bạn trai” với quê nhà, tôi đã nhận được ba câu hỏi liên tiếp về thân thế đối phương như sau:

  • Nhà ở đâu? – Tôi nói tên một xã đèo heo hút gió được xếp vào diện vùng xâu vùng xa của tỉnh.
  • Nhà có mấy anh chị em? – Nhà người yêu tôi chỉ toàn các anh em trai.
  • Nhà có rộng không? – Nơi ở của bố mẹ chàng quả có rộng rãi hơn chỗ cha mẹ tôi, nhưng so sánh về diện tích như vậy cũng không nói lên được điều gì, vì ai cũng thấy rằng nhà tôi rất ít người và rất bé .

Chủ nhân của ba câu hỏi trên cô hàng xóm kế bên nhà tôi. Theo vai vế thứ bậc thì quan hệ của chúng tôi là cô-cháu dù cô chỉ hơn tôi đúng năm tuổi. Cô gọi cha mẹ tôi là “anh chị” còn tôi gọi cha mẹ của cô là “ông bà”. Trong ký ức tuổi thơ, cô có một vai trò đặc biệt thân thương. Đó là người bạn gái duy nhất thời thơ ấu đã cùng tôi chơi ô ăn quan, búng thun, bắn bi, nhảy dây, nhảy lò cò, tắm mưa, đánh chuyền …

Thật sự là lúc ấy tôi hơi sốc nên chỉ trả lời ngắn gọn đúng thông tin. Sau đó thì cô hàng xóm im lặng có vẻ đăm chiêu. Cả hai chúng tôi không nói thêm gì nữa. Có vẻ như mỗi người đều đang theo đuổi những ý nghĩ riêng.

Về phần mình, tôi có thầm khó chịu, trong lòng cứ thắc mắc không biết cô sẽ có được bức chân dung nào về người yêu của tôi chỉ với ba thông tin (mà theo tôi) chẳng có liên quan gì đến những phẩm chất thiết yếu của một con người như thế. Tại sao cô không hỏi bạn trai tôi bao nhiêu tuổi, làm nghề gì, tướng mạo ra sao, tính tình sở thích như thế nào. Hoặc thậm chí nếu hỏi lương của anh ấy bao nhiêu tôi cũng sẽ không lấy làm phiền. Những ngày tháng làm việc trong lãnh vực bán hàng đã dạy tôi thói quen luôn giữ cho mình vẻ ngoài tươi tắn trong một tâm thế sẵn sàng đón nhận mọi thái độ của người đối diện. Với những câu hỏi kiểu lương bao nhiêu, có người yêu chưa, chừng nào cưới, bao giờ sinh con … tôi thuộc loại miễn nhiễm. Mọi người cứ việc hỏi nếu thích, còn trả lời hay không và trả lời như thế nào là chuyện của tôi. Tôi lựa chọn vui vẻ, không để những việc như vậy ảnh hưởng đến kỳ nghỉ của mình. Hơn nữa, một khi đã hiểu được tại sao người ở quê hay hỏi những điều đó, sự cảm thông sẽ tự khắc xuất hiện.

Nhưng trong trường hợp này, tôi không hiểu gì cả. Hoàn toàn không hiểu.

Nỗi bức xúc được giải toả khi tôi trở lại Sài Gòn, trong dịp hàn huyên sau Tết với một cô bạn khác. Và cô này cho tôi một câu trả lời hết sức đơn giản nhưng cực kỳ chính xác. Bạn bảo rằng: người ta hỏi M. như vậy vì người ta nghĩ M. sẽ kết hôn với bạn trai và sau khi kết hôn thì vợ chồng M. sẽ sống với bố mẹ chồng, trong cùng một căn nhà với các anh em chồng.

Ôi trời ơi! Đó là quả thực là những viễn cảnh tôi chưa bao giờ nghĩ tới, một bức tranh tôi chưa từng dự định đến.

Bạn tôi đã không thể đúng hơn. Bạn làm tôi nhớ ra cô hàng xóm nơi quê nhà của tôi cũng chỉ mới hai mươi mấy tuổi. Cô vừa kết hôn, nhà chồng cô ở khá xa nơi cô làm việc, bố mẹ chồng cô còn có một cậu con trai khác chưa lập gia đình và nơi ở của họ không được rộng rãi lắm. Vẻ toan tính xen lẫn với lo ngại hiện lên trong ánh mắt cô sau khi nghe những câu trả lời về gia cảnh của chàng người yêu tôi thực ra chẳng liên quan gì đến chàng hay đến tôi. Chỉ là tâm trí cô đang bận rộn tìm giải pháp cho cuộc sống của chính mình lúc đó.

Trong lòng tôi và cô hàng xóm khi ấy, mỗi người đã giữ một bức tranh khác nhau khi trò chuyện với nhau.

 

1 Comment

  1. maipoirrier

    February 16, 2018 at 9:41 pm

    Tội nghiệp cô bé vừa có bạn trai!
    Chuyện của cô là một minh họa hùng hồn cho tranh chấp văn hóa – conflit de cultures. Cái tranh chấp này bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân: thế hệ của cha mẹ khác thế hệ của con, văn hóa nguồn – culture de référence – khác nhau. Như thế, cụ thể, cấu trúc gia đình khác nhau, gia đình tam tứ đại đồng – famille élargie – hay gia đình hạt nhân , quan niệm về bạn trai và hôn nhân khác nhau, …
    Tôi rất thích chuyện của cô bé vì tôi hiểu chuyện ấy. Nhưng cô bé đã có giải thích rồi!
    “Mỗi người giữ một bức tranh khác nhau khi trò chuyện với nhau” là một cách rất “thơ”, rất bóng bẩy để nói về hai cultures de références …

Leave a Reply