Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Bittersweet memories

Ở cái xứ sở vẫn đang mùa đông này thì không khí Tết chỉ là chút rộn ràng hiện ra trên News Feed thôi, vậy mà vẫn không bỏ được tật nghĩ ngợi lan man mỗi dịp năm hết Tết đến.

Năm nay nhớ gì không nhớ, lại nhớ đúng hình ảnh mình vận quần short jean, phủ ngoài mông là sơ mi ca rô đen trắng rộng thùng thình, chân mang dép kẹp, loẹt quẹt lếch thếch vào rạp hỏi vé Iron man. Sảnh vắng tanh. Cô nhân viên nói chỉ còn vé VIP phiên bản 3D, phim đã chiếu được 20 phút rồi, vẫn muốn vô chứ, hay là chờ xuất chiếu tiếp theo. Gật đầu vào coi. Hai tiếng sau đi ra chẳng nhớ gì hết. Trên mặt vốn dĩ đã sẵn có một cặp kiếng cận, nay gánh thêm cái kính 3D kềnh càng bỗng thành ra lủng củng lập cập hết cả.

Những buổi đi xem Life of Pi, Les Misérables, Step up … cũng diễn ra trong kịch bản tương tự.

Cái thú của việc đi đâu đó một mình là có thể đến trễ muộn thế nào cũng xong. Quần áo tóc tai ra sao cũng được. Đối với một kẻ thường xuyên lạc đường luôn ước ao có thể sống cuộc đời không phải đầu tư tí ti nơ rôn thần kinh nào cho việc ăn mặc thì đó là cả một sự cứu rỗi.

Cái thú của việc đến rạp phim là được hợp lệ ngồi giữa mọi người trong trạng thái hoàn toàn im lặng.

Cái thú của việc đi làm có tiền là không cần nghĩ ngợi nhiều về giá vé VIP hay 3D như hồi sinh viên.

Ngẫm lại, đó có lẽ là thời giàu có nhất, nếu xét về mức lương.

Và cũng là thời khốn khổ nhất, chiếu theo cảm xúc.

Một mình một xe, một bộ phim, một vòng chạy bộ quanh công viên mỗi tối, một mâm cơm 3 món nấu ra mà ăn chẳng hết … Bây giờ nhớ lại vẫn còn cảm giác muốn khóc to lên.

***

Hôm rồi nghe anh bạn ảo nói mới nuôi mèo, một lúc hai con, ban ngày khi chủ đi làm chúng sẽ tự chơi với nhau. Bạn bảo rằng cần phải có một thứ gì đó để bạn được tỏ ra dịu dàng, được thể hiện sự yêu thương của mình ra. Ừ nhỉ, sao hồi đó không nghĩ được như bạn. Những con mèo. Ông làm tôi nhớ đến Murakami thế ông bạn!

Nhắc đến cái bạn ảo này, chưa một lần gặp mặt nhưng chuyện vãn được biết bao điều mà chưa ai khác làm được. Nhiều lúc thấy bạn với Siri có gì khác nhau đâu. Có thể mình đang chat chit với một cái hệ điều hành lắm chứ. Phải là duyên may và cô độc cỡ nào người ta mới kết nối được với nhau lâu bền theo kiểu ấy.

***

Cam kết là điều khủng khiếp. Tất cả các thể loại hợp đồng đều ít nhiều mang dáng dấp một loại gánh nặng. Cam kết trọn đời là chuyện quá sức tưởng tượng. Cửa nhà thờ luôn luôn phải để ngỏ trong các lễ cưới. Trách nhiệm của linh mục là lưu ý mọi người về việc đó. Nhớ rằng cửa luôn mở. Như một quy tắc.

Có quá nhiều những cá thể cô đơn. Có lẽ bởi vì gắn bó với nhau vốn chẳng hề dễ dàng. Nếu chẳng tồn tại những ký ức như vậy, làm sao để nhận ra rằng không phải ăn tối một mình đã là hạnh phúc lắm rồi.

4 Comments

  1. vitbeou

    February 19, 2018 at 4:01 am

    Thực ra thì ai cũng cô đơn cả, chỉ là thời gian dài hay ngắn không cô đơn – nếu may mắn gặp được người tâm đầu ý hợp nào đấy. Mà tính ra có gặp được, thì vẫn có sự cô đơn trong hạnh phúc, ít nhiều gì cũng vẫn sẽ có.
    Kể ra học được cách sống cô đơn và không phải là tập quen dần, mà tập yêu cô đơn thì cũng thú lắm, cũng là một kiểu cô đơn trong hạnh phúc khác. 🙂
    Năm mới, chúc Miomie cô đơn trong hạnh phúc, dù thế nào chăng nữa nhé.

    1. Miomie

      February 20, 2018 at 9:35 pm

      Cảm ơn Vitbeou. Cô đơn đối với mình có lẽ thuộc về phạm trù sinh học rồi chứ không phải tâm lý – xã hội nữa :)). Giống như lâu lâu bị cảm sốt hắt hơi chẳng vì lý do gì đó mà.
      Chúc Vitbeo một năm mới nhẹ nhàng tươi thắm nghen.

  2. Kaline

    February 19, 2018 at 5:24 am

    Giờ mình đang trong cảnh cô đơn hệt bạn đây, xem phim rạp và đi cafe một mình vô khối lần. Hiện tại mình đang nuôi hamster, có thú cưng nhỏ nhỏ đỡ buồn, không tốn kém bao nhiêu, dễ nuôi. Đọc bài bạn thấy được đồng cảm nhiều lắm :))

    1. Miomie

      February 20, 2018 at 9:39 pm

      Hi Kaline. Trong đời mình hình như chưa bao giờ được chạm vào một con hamster thì phải (nhưng mà rờ chuột thì nhiều :))). Cảm giác có một chú hamster trong lòng bàn tay chắc là dễ cưng lắm!!.

Leave a Reply