Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Sketchbook, Tản mạn vu vơ

Bệnh viện C Đà Nẵng

Hồi mới ra trường, tôi thấy mình còn ngơ ngác lắm. Vậy mà làm cái công việc phải đi như điên. Hầu như tuần nào cũng có hội thảo ở một tỉnh nào đấy. Hầu như tuần nào cũng « vác standee lên và đi ». Đến nơi thì tay bắt mặt mừng, lục tục dựng standee lên, sắp xếp phòng ốc, bật máy chiếu, thử micro, « action ! » bắt đầu trình diễn. Xong. Lại tay bắt mặt mừng, gấp standee lại, thu dọn các thứ, cuốn gói chuồn êm, kiểm kê doanh thu. Nhiều lúc có cảm giác hệt như Sơn Đông mãi võ.

Thường thì tôi không đi công tác một mình, trừ vài dịp đặc biệt trùng lịch ở nhiều nơi. Lúc đó, ba dược sỹ trong đội phải chia nhau ra, hai chị giám đốc sản phẩm sẽ cùng xuất hiện ở sự kiện quan trọng hơn, điểm còn lại, tôi đại diện. Luôn luôn là thế. Vẫn còn một cách phân công khác: hai chị sếp mỗi người quản một chương trình, rồi nơi nào cần người hơn thì tôi theo phụ. Cách này không bao giờ được áp dụng. Chẳng hiểu tại sao. Hồi đó tôi cũng ít thắc mắc. Chỉ nghĩ chắc các anh chị lớn thích tấn công tổng lực vào những mục tiêu chiến lược, còn với các chỗ thả cho tôi đơn thương độc mã, thắng thua gì cũng không đáng kể. Gần đây quen được một bạn ở Đà Nẵng qua mạng. Tôi bỗng nhớ ra lần duy nhất mình đặt chân đến thành phố có dòng sông Hàn này, chính là trong một chuyến công tác đơn độc như thế.

Lần đó, chuyến bay của tôi đến Đà Nẵng vào giữa trưa. Đi taxi tới khách sạn công ty cho địa chỉ thì họ nói đã ngưng hoạt động từ lâu. Cũng may họ không đóng cửa hoàn toàn nên tôi có chỗ ngồi tạm trong sảnh cho đỡ nắng. Lát sau, bạn marketing assistant ở văn phòng Sài Gòn đọc cho tôi một địa chỉ khác qua điện thoại. Anh xe ôm tôi hỏi báo giá mười ngàn. Lúc mới nghe tôi thấy trời ơi rẻ quá. Hóa ra là cũng không xa lắm.

Tôi nhận chìa khóa rồi ở yên trong phòng không đi đâu. Buổi tối ra ngoài lang thang tìm chỗ ăn mới thấy đường phố yên ắng buồn thỉu buồn thiu. Chẳng muốn đi lăng quăng trong khung cảnh đó, tôi ghé vào quán gần nhất, gắp được vài đũa thì hơi thất vọng, nghĩ chắc mình vào nhầm tiệm đồ chay rồi. Mà tiệm cũng chỉ bán duy nhất một món thôi.

Quán vắng hoe, chỉ có mình tôi, đèn điện mờ mờ, tô mì be bé, không một miếng thịt, tôi càng thêm sầu. Hồi chiều có hai bạn nữ trong đội sales địa phương ghé qua rủ dạo chơi vòng vòng thành phố nhưng tôi từ chối khéo, chủ yếu vì bản tính  một mình, ngại người lạ. Các bạn rất dễ thương nhưng ngoài công việc đã trao đổi ra, tôi chẳng có gì để nói cả. Trước lúc đến đây tôi chỉ nghĩ đơn giản là đi làm việc. Hai bạn gọi tôi là chị nhưng tôi nghĩ họ đều lớn tuổi hơn tôi.

Mì ăn đã xong, hình như là mì quảng. Tôi chỉ đoán thế thôi, vì chưa ăn bao giờ nên không biết mì quảng nó ra làm sao, chẳng biết cái mình vừa ăn có đúng là mì quảng không, cách nêm nếm không giống khẩu vị miền Nam. Lúc hỏi tính tiền, chị bán quán nói mười ngàn, tôi lại thấy trời ơi rẻ quá, chắc tại ở Sài Gòn bị chặt chém quen rồi.

Tôi không còn nhớ được thêm mình đã làm gì cho qua cái đêm ở Đà Nẵng ấy. Có lẽ tối đó tôi chỉ ngồi trong phòng xem slide power point cho buổi thuyết trình ngày mai. Chuyến bay cũng mệt, chắc tôi đã đi ngủ sớm chẳng khó khăn gì. Nay nghe nói bạn ở Đà Nẵng, cảm giác nổi trôi ngơ ngác bơ vơ một mình thời đó lại ùa về. Tôi lấy sổ ra vẽ hình ảnh này, đặt tên là Bệnh viện C – nơi công ty đã cử tôi đến làm hội thảo. Khách sạn tôi ở có ga trải giường và gối màu trắng, cũng giống giường bệnh viện lắm.

img060

1 Comment

  1. Bà Tám

    July 14, 2016 at 9:30 am

    Nhiều người thấy làm việc được đi nhiều chỗ, thậm chí công việc đòi hỏi phải đi nước ngoài là rất hay, rất sang, glamourous. Cô sợ đi lắm, nên may cho cô công việc chẳng đòi hỏi phải đi đâu. Mỗi lần đi (về sau) là lại bỏ con ở nhà nheo nhóc. 🙂

Leave a Reply