Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Tản mạn vu vơ

Bắt đầu từ một bông hoa

Tình cờ gặp trên đường một người đàn ông cầm đóa hồng rõ to. Chỉ một chấm đỏ nhấp nhô mà nổi bần bật giữa dòng người đang sải bước hối hả. Dĩ nhiên không phải hoa dành cho mình. Nhưng hình ảnh quen thuộc thì gợi kỷ niệm quen thuộc.
Thống kê lại nhận được nhiều nhất vẫn là hoa hồng đỏ.
Xa hơn nữa là thời còn-trong-trắng-thích-hoa-hồng-trắng.
Nghĩ lại không biết bộ đã đi rêu rao sở thích này cho cả làng biết hay sao mà có có vài người mang hồng trắng tới thật. Một trong số đó được gửi qua đường hộc bàn vào ngày 14/2 năm lớp 11. Có lẽ đó là lần đầu tiên trong đời được một người đem lòng yêu thực sự.
Kỷ niệm này níu ký ức nọ. Bông hồng trắng đầu tiên đến vào 5 năm trước đó. Khi 12 tuổi. Không chỉ một, mà đến ba bông. Người tặng là một cậu bé 13 tuổi, không đến một mình mà đi cùng một cậu bé 13 tuổi khác. Kết quả là sau đó cũng « nên duyên » thật, nhưng không phải với cậu bé đã trả tiền cho 3 bông hoa.
Cậu-bé-đi-cùng hôm ấy là học sinh mới chuyển trường, da rất đen, răng rất trắng, tóc nhuộm vài đường sọc vàng. Rất hay cười, gần như là luôn luôn. Nụ cười đóng dấu trong lòng người đối diện bởi má lúm đồng tiền và một cái răng nhọn.
Đó đã từng là một câu chuyện tình trẻ con đáng yêu, với rất nhiều món quà nho nhỏ còn lưu lại đến giờ. Trong tiết sinh hoạt lớp, một đứa đã đứng lên đề nghị với thầy chủ nhiệm được nhận thay đứa kia mấy cái thước bảng vì tội hay nói chuyện trong giờ học. Kết quả là đứa bị đánh đòn vẫn cứ bị đánh đòn, đứa kia thì bị mời phụ huynh.
Rồi chẳng hiểu sao, lại « tan vỡ ». Chịu. Không thể nhớ được. Nhưng tình trạng của mình sau đó thì nhớ. Mặt mũi bỗng trở nên cực kỳ nhạy cảm, căng phồng và mỏng mảnh như túi ni lông trong suốt chứa đầy nước. Chỉ cần xem một cảnh phim có trai có gái là đã rơi nước mắt. Chỉ cần ngồi một mình không có ai bên cạnh thôi là đã khóc lặng lẽ lúc nào không hay. Những ngày làm bong bóng trong bí mật đó kéo dài suốt hai tuần mùa hè, ngay trước sinh nhật 13 tuổi.
Hết hè xin chuyển lớp, thỉnh thoảng nghe tin tức từ bạn bè lớp cũ. Chẳng có tin nào hay ho. Lên cấp ba thì rời khỏi thị trấn, từ đó không còn trông thấy cậu nữa. Lần tình cờ gặp lại duy nhất là lúc đã trở thành sinh viên. Suýt không nhận ra, hoặc là không muốn nhận ra. Từng nghĩ biết đâu đó là em trai cậu. Vẫn là màu da ấy nhưng bây giờ trông giống như vỏ cây hơn là bánh ít lá gai. Nụ cười không còn nữa nên không thể tìm thấy hai lúm đồng tiền và những đốm sáng nơi đáy mắt thì đã tắt vĩnh viễn. Trong sân nhà thờ ngày hôm đó, tôi đã nhìn thấy một bóng ma hơn là cháu ngoại vị mục sư. Cậu-bé-đi-cùng đã lớn lên theo một cách hoàn toàn không mong đợi. Tôi ngờ rằng cậu chẳng còn nhớ tôi là ai.
Thêm vài năm nữa bạn bè cũ gần như đã mất tất cả liên lạc. May mà còn FB thần thánh. Một hôm đang ở Leuven có cô bạn học chung lớp 7 add friend. ML còn nhớ A. không ? A. chết rồi. Vì sốc thuốc. Tôi đã không hỏi thêm gì cả.
Hôm rồi về nhà mở tủ ra, giữa một rừng những kỷ vật của thời đi học, mắt không dám dừng lại ở món quà cậu tặng năm nào, thế mà nay, tất cả câu chuyện lại trở về từ một bông hoa lập lòe giữa đường.
Mấy dòng này như một chén soup gà vậy thôi, chứ tôi biết giọng điệu mình không bao giờ thích hợp để kể chuyện tình.
17/02/2017

Leave a Reply