Miomie Blog

Vẽ – Đọc – Viết

Bỉ, Châu Âu

Alice ở xứ truyện tranh

Nhớ lần đầu tiên bước vào hiệu sách Filigranes trên con đường mang tên Đại lộ Nghệ thuật – Avenue des Arts, tôi đã không khỏi choáng ngợp trước sự phong phú đa dạng của các ấn phẩm bìa cứng khổ lớn, đầy ắp các hình ảnh xinh đẹp trau chuốt tỉ mỉ như một tác phẩm nghệ thuật thực thụ. Lúc ấy mới hiểu vì sao trong tiếng Pháp người ta dùng từ « album » để chỉ những cuốn truyện tranh. Những lần sau này, khi ghé vào một thư viện công cộng bất kỳ hoặc các nhà sách tình cờ lướt qua trên phố, tôi vẫn luôn bắt gặp một không gian trân trọng và thái độ nâng niu dành cho truyện tranh như thế.

Nhiều năm qua, với niềm tự hào không che giấu, người Bỉ đã biến Bruxelles thành thủ phủ của bộ môn nghệ thuật thứ chín. Bằng những bức tường vẽ các hình ảnh truyện tranh tươi vui rải rác khắp thành phố. Bằng các tấm áp phích quảng cáo với nét bút hoạt họa đặc trưng. Bằng hàng loạt bảo tàng, trung tâm triễn lãm và cửa hàng dành riêng cho truyện tranh luôn tấp nập người lui tới. Bằng những lớp dạy vẽ kể chuyện dành cho mọi lứa tuổi, từ trẻ em đến người già. Bằng hàng trăm phong cách diễn họa và thể loại kịch bản truyện tranh khác nhau, đáp ứng mọi tâm tư sở thích của tất cả các tầng lớp độc giả mà bao nhiêu thế hệ họa sỹ và đội ngũ biên tập đã dày công xây đắp.

Hai tháng sau, tôi lấy tàu đến festival truyện tranh trong một tâm trạng náo nức tò mò. Đây là sự kiện được tổ chức tại Bruxelles hằng năm, kéo dài ba ngày, từ thứ sáu đến chủ nhật tuần đầu tiên của tháng chín.

Vừa ra khỏi ga trung tâm, mắt tôi đụng ngay … hàng trăm cái lưng của những người đang tập trung trên vỉa hè chờ đón đoàn diễu hành bong bóng. Tiếng kèn trống rộn rã đến trước, theo sau là từng đơn vị tuần hành trong trang phục đồng bộ chỉn chu đẹp mắt, các cô gái vận áo khoác nhung múa cờ xanh, các chàng trai mang bốt da đen tung cờ đỏ, đội cận vệ hoàng gia đội mũ cao nghễu nghện, đoàn ngự lâm quân mang liễu kiếm oai vệ, ban kèn đồng đường bệ nghiêm trang, các vũ công phục sức tua rua lông vũ rực rỡ … Lơ lửng bên trên tất cả, là tâm điểm của lễ hội : những chiếc bóng bay khổng lồ mang hình dáng các nhân vật truyện tranh.

Các người hùng tuổi thơ của tôi lần lượt lướt qua bầu trời, Superman, Tintin, Spirou, Astérix. Còn có các chú Xì Trum, gã mèo béo Le Chat, con sâu bướm đói bụng của Eric Carle, biểu tượng Atomium, cậu bé Manneken Pis và nhiều nhân vật mà tôi đành chịu thôi, không biết hết được. Tất cả cùng nhau rồng rắn trôi lững lờ qua các góc phố tựa một bản slow. Mặt đất xung quanh tôi thì rộn ràng nhộn nhịp nhưng các người bạn bong bóng trên nền mây bềnh bồng lại mang nét gì đó lãng đãng thờ ơ. Khi ngước nhìn lên trời tôi chợt có cảm giác mọi người vừa bị thu nhỏ lại và đây chính là thế giới của những nhân vật truyện tranh khổng lồ, chứ không phải của chúng ta.

Tôi đi theo đoàn bóng bay một đoạn dài, đến công viên Bruxelles thì thấy nơi này đã được khoác lên một diện mạo mới. Vô số các lều bạt màu trắng lớn nhỏ đã mọc lên khắp nơi trên bãi cỏ khuôn viên như một ngôi làng nấm. Bên trong những căn lớn là các hoạt động triễn lãm, hội thảo chuyên đề liên quan đến truyện tranh, giao lưu và ký tặng của các tác giả nổi tiếng, giới thiệu các nhà xuất bản và trường đào tạo nghệ thuật, mua bán và trao đổi truyện tranh mới cũ… Các gian hàng trò chơi hội chợ được đặt ở những túp lều nhỏ hơn. Nhiều tấm phông trắng xuất hiện để mọi người cùng nhau thỏa sức múa cọ. Dưới tán cây, các em bé ngồi hý hoáy vẽ vời hoặc háo hức chờ tới lượt mình được hóa trang thành chồn, cáo, mèo, thỏ với các màu lông sặc sỡ ánh nhũ.

Nhìn các tiểu yêu mặt mũi rằn rện tinh nghịch lần lượt ra đời dưới bàn tay phù phép khéo léo của các nghệ sỹ trang điểm làm tóc, tôi cũng ước phải chi mình bé lại để được ngồi vào chiếc ghế hóa trang biến hình kia mà không mắc cỡ trước mọi người. Rồi bỗng nhiên nhớ mình ngày nhỏ, khi đứng trong sân nhà ngắm những con diều tít xa chấp chới trong ánh chiều tà, tôi đã từng nghĩ chúng là những sinh vật có lông vũ dát vàng lấp lánh.

Vào cuối ngày, khi lễ hội sắp tàn, trong khoảnh khắc ngước nhìn bóng dáng chú sâu xanh len lỏi giữa phố xá để trở về tổ, tự nhiên tôi thấy nhen lên một ý nghĩ đồng cảm với nhân vật Alice của Lewis Carroll, phải chăng mình vừa đi lạc vào xứ sở diệu kỳ ?

Các vũ công

Leave a Reply